Câu chuyện của một người phụ nữ yêu tiếng Nhật và văn hóa Nhật 20200711 - CÔNG TY TNHH MTV TM DV XUÂN TRINH HỒ

Câu chuyện của một người phụ nữ yêu tiếng Nhật và văn hóa Nhật 20200711 - CÔNG TY TNHH MTV TM DV XUÂN TRINH HỒ

Câu chuyện của một người phụ nữ yêu tiếng Nhật và văn hóa Nhật 20200711 - CÔNG TY TNHH MTV TM DV XUÂN TRINH HỒ

Câu chuyện của một người phụ nữ yêu tiếng Nhật và văn hóa Nhật 20200711 - CÔNG TY TNHH MTV TM DV XUÂN TRINH HỒ

Câu chuyện của một người phụ nữ yêu tiếng Nhật và văn hóa Nhật 20200711 - CÔNG TY TNHH MTV TM DV XUÂN TRINH HỒ
Câu chuyện của một người phụ nữ yêu tiếng Nhật và văn hóa Nhật 20200711 - CÔNG TY TNHH MTV TM DV XUÂN TRINH HỒ

Câu chuyện của một người phụ nữ yêu tiếng Nhật và văn hóa Nhật 20200711

1. Sương Đỗ Mai là ai ?

Cô ấy tên thật là Đỗ Thị Mai Sương, Cô được sinh ra vào một buổi sáng mùa xuân khi tiết trời vẫn còn se se lạnh xen lẫn hơi ấm chớm hè, mùa này lúc sáng sớm, khi ánh mặt trời chưa lên thì những giọt sương vẫn còn sóng sánh trên lá cây, nên Ba của Cô đặt tên là Mai Sương, và thời ấy dường như cô gái nào cũng có cái tên gắn liền với chữ Thị. Đến thời nay, nhiều người không còn thích đặt chữ Thị vào trong tên của con gái nữa, cô ấy cũng ước mình có cái tên của thời đại mới, Cô tự đặt tên trên địa chỉ email v.v là Đỗ Mai Sương. Một ngày nọ, khi cần tạo địa chỉ email, sau khi điền Họ tên theo hướng dẫn, trên hệ thống lại biểu thị tên trước, họ sau, Cô thấy ưng ý với cách gọi ngược ngược ấy, và Sương Đỗ Mai gắn liền với bút danh của Cô từ đó. Cô thường tự hào là người con của cố đô Huế cổ kính, nơi triều đại phong kiến cuối cùng còn để lại nhiều dấu tích lịch sử và văn hóa bên dòng sông Hương, núi Ngự. Vốn dĩ là người rụt rè, và sống hơi khép kín, theo cách Cô được giáo dục cho một cô gái Huế. Cô vốn không thích ngoại ngữ lắm vì Cô học tiếng Anh mãi mà không thành công, Cô ý thức được tầm quan trọng của tiếng Anh và cũng đã tập trung nhiều thời gian cho nó, nhưng có lẽ vì cách học tiếng Anh cơ bản không được tốt, nên sự cố gắng bao nhiêu đi nữa cũng không đem lại kết quả như Cô mong đợi. Thế là, Cô ấy cho rằng mình không giỏi ngoại ngữ và chỉ ước công việc sắp tới không liên quan gì đến ngoại ngữ. Rồi Cô tốt nghiệp đại học, mong mỏi được sớm đi làm, nhưng thời buổi mới mở cửa, thành phố nhỏ cố đô này có rất ít cơ hội việc làm cho sinh viên mới ra trường. Đang chưa biết làm sao, chỉ có thời gian là dư dã. Người chị gái rất yêu thích ngoại ngữ khuyên Cô nên đi học tiếng Nhật vì các bạn học lớp tiếng Nhật của chị đã có được việc làm tốt sau khi tốt nghiệp. Cũng may, trường tiếng Nhật “Nam Học” do các bác Nhật, những người đã từng đến Việt Nam trong thế chiến thứ hai, với tấm lòng mong muốn đền đáp lại ân nghĩa của đất nước đã giúp cho họ được bình an trở về lại quê hương, đã quyên góp và mở lớp tiếng Nhật miễn phí cho sinh viên mới ra trường tại Huế và Sài Gòn. Cô không biết một chữ tiếng Nhật, cũng không biết nó khó hay dễ, không hình dung được nó có giống với tiếng Anh mà Cô đã học hay không? Mặc kệ, thôi Cô cứ đăng ký thi rồi tính tiếp. Bất ngờ, Cô trúng tuyển và trang sử mới của cuộc đời Cô gắn liền với tiếng Nhật, văn hóa và đất nước Nhật bắt đầu từ đó.

2. Sơ lược về tiếng Nhật

Chữ viết trong tiếng Nhật

Trong tiếng Nhật, có đến ba bộ chữ. Thứ nhất, bộ chữ Hiragana là bộ chữ viết do người Nhật sáng tạo ra và để viết cho những từ thuần túy của tiếng Nhật. Thứ hai, bộ chữ Katakana là bộ chữ viết do người Nhật sáng tạo ra và để viết cho những từ ngoại lai du nhập vào nước Nhật có nguồn gốc là tiếng Anh, tiếng Pháp và một vài ngôn ngữ khác. Thứ ba, bộ chữ Hán tự - Kanji, có nguồn gốc từ Trung Quốc, một số chữ vẫn giữ nguyên chữ viết nguyên thủy, một số chữ viết được người Nhật soạn lại, và một số chữ do người Nhật sáng tác ra trên nền chữ Hán và không có nguồn gốc từ chữ Hán. Trước hết, người học sẽ được học hai bộ chữ cái Hiragana và Katakana trước, sau đó mới tập viết (hay nói đúng hơn là tập đồ và vẽ) chữ Hán tự. Người học rất sợ chữ Katakana vì nó được phiên âm ngôn ngữ ban đầu là tiếng Anh, Pháp … theo tiếng Nhật nên dấu nhấn khác hẳn với ngôn ngữ gốc cũng như có nhiều âm được thêm vào theo cách phát âm của người Nhật. Với Hán tự thì học chữ nào biết chữ đó, phải nhớ từng nét chữ và cách đọc, có thể có nhiều cách đọc khác nhau trên một chữ nên khó nhớ, mỗi cách đọc sẽ có một nghĩa riêng cho từ đó. Đây cũng là trở ngại lớn nhất cho người nước ngoài học tiếng Nhật. Có nhiều người học tiếng Nhật phải từ bỏ giữa chừng vì không vượt qua được bức tường chữ Hán này. Nếu không nhớ, sẽ đồng nghĩa với việc không đọc được và không viết được. Tuy nhiên mỗi một chữ đều có nghĩa riêng cũng khá thú vị.

Ngữ pháp tiếng Nhật

Ngữ pháp của tiếng Nhật không phức tạp như tiếng Anh, chỉ có 3 thì cơ bản là Quá khứ - Hiện tại- Tương lai. Ngoài ra, có thêm thì quá khứ tiếp diễn và hiện tại tiếp diễn. Động từ được chia tương ứng với mỗi thì cũng đơn giãn vì có qui tắc chia theo nhóm 1, 2 và 3. Có lẽ khó nhất trong ngữ pháp tiếng Nhật đó là trợ từ, đặc biệt là trợ từ Wa và Ga. Về nguyên tắc trợ từ đi liền ngay sau chủ ngữ là Wa, nhưng cũng có nhiều trường hợp “Ga” được thay thế cho “Wa”. Thứ hai là phải nhớ động từ đó thuộc dạng tha động từ hay tự động từ để xác định trợ từ đi kèm với động từ đó…

Phát âm tiếng Nhật

Tiếng nhật có phát âm rất gần với tiếng Việt. Nếu kết hợp tốt dấu Huyền – Sắc – Nặng vào trong dấu nhấn của tiếng Nhật, thì phát âm sẽ trở nên rất đơn giãn. Và, có hẳn qui luật áp dụng dấu Huyền – Sắc – Nặng này, nên chỉ cần biết dấu nhấn rơi vào âm thứ mấy của từ thì sẽ dễ dàng phát âm đúng chính xác như người Nhật. Và, đây cũng chính là lợi thế lớn nhất của người Việt khi học tiếng Nhật. Cho nên, so các nước khác, nghe người Việt nói tiếng Nhật sẽ thấy mềm mại hơn, gần với người bản xứ hơn rất nhiều. Âm điệu và ngữ điệu (giọng nói) của mỗi vùng sẽ có các đặc sắc riêng, cũng có tiếng địa phương như tiếng Việt. Tokyo được chọn là tiếng Nhật chuẩn. Người nước ngoài học phát âm theo tiếng Nhật chuẩn thì khi nói chuyện với người Nhật ở bất cứ địa phương nào cũng không phải lo lắng, liệu họ có hiểu mình muốn nói gì hay không.

Cô đã học tiếng Nhật như thế nào ?

Trường học Cô học có hai lớp, một lớp năm một và một lớp năm hai, mỗi lớp 20 sinh viên. Mỗi khóa học là hai năm. Lớp học của Cô đa phần là các bạn đã tốt nghiệp chuyên ngành tiếng Anh trường Sư phạm và Tổng hợp, những người yêu thích ngoại ngữ. Những bạn xuất thân không phải chuyên ngành ngoại ngữ như Cô không nhiều. Cô cùng các bạn bắt đầu học đọc, viết những chữ cái đầu tiên. Sau hai tháng nhập học, Cô bị rơi vào trạng thái bão hòa. Thể chất Cô không đau ốm gì cả, nhưng không đến trường được vì không thể đọc, không thể nhìn mặt chữ cho dù đó là đọc một tờ báo tiếng Việt hay xem TV. Lúc đó, Cô và gia đình không hiểu được lý do, nhưng có lẽ do stress, quá căng thẳng phải thuộc hết chữ cái trong các bộ chữ Hiragana, Katakana và tập viết Kanji. Cô đã phải nghỉ học một tuần. Bản thân Cô và gia đình rất lo lắng, liệu Cô có theo học nổi lớp tiếng Nhật này nữa không ? một tuần ở nhà là Cô đã bị bỏ lại sau các bạn một đoạn đường. Tuần đó, Cô ở nhà nghỉ ngơi hoàn toàn, thậm chí không đọc sách báo tiếng Việt, không một lần mở tập hay sách học tiếng Nhật. Các bạn lo lắng đến thăm, nhưng thể chất Cô hoàn toàn khỏe mạnh, không hiểu Cô gặp vấn đề gì. Cô giáo và thầy giáo cũng đã rất quan tâm và lo lắng cho Cô rất nhiều. Sau một tuần tịnh dưỡng, Cô quay trở lại trường và tiếp tục các bài học tiếng Nhật cho đến ngày tốt nghiệp.

Cô học phát âm

Ở trường, giáo viên rất quan tâm đến học dấu nhấn, khi bắt đầu một bài học mới, giờ học đầu tiên là tập đọc từ vựng mới và đánh dấu nhấn. Gần như bản năng, Cô nhanh chóng nắm bắt được qui luật đánh dấu nhấn và phát âm đúng chính xác âm điệu. Tất nhiên, việc phát âm cho đúng tròn tiếng Nhật thì cần cả một quá trình luyện tập và chỉnh sửa từ từ mới đạt được tròn âm như người bản xứ.u Có lẽ bạn sẽ rất tò mò “Qui luật đánh dấu nhấn” đó là gì ? Vâng, rất đơn giãn, chỉ là đặt dấu Huyền – Sắc – Nặng của tiếng Việt vào đúng vị trí nhấn. Khác với tiếng Việt chỉ có một âm tiết, một từ tiếng Nhật có thể có từ một đến nhiều âm tiết. - Dấu nhấn có thể bắt đầu ngay âm đầu tiên, hoặc ở âm thứ hai. Lưu ý : sẽ không bao giờ có việc dấu nhấn bắt đầu ở âm thứ ba trở đi - Dấu nhấn sẽ thể kết thúc ngay âm đầu tiên nếu nó bắt đầu ở âm đầu tiên - Dấu nhấn có thể sẽ kết thúc ở âm thứ hai hoặc thứ ba … nếu nó bắt đầu ở âm thứ hai. Căn cứ vào điểm bắt đầu và kết thúc, dấu nhấn rơi vào âm nào thì âm đó được phát âm đúng nguyên âm đi cùng. Qui tắc sử dụng dấu Huyền – Sắc – Nặng của tiếng Việt chỉ áp dụng cho các âm trước hoặc sau dấu nhấn. Ví dụ : Âm trước dấu nhấn là A thì được đọc thành À, sau dấu nhấn thì đọc thành Á (hoặc Ạ) tùy theo âm tiết đi cùng. Các bạn hãy thử nghiệm nguyên tắc này xem sao. Hy vọng nó sẽ hữu ích cho việc học tiếng Nhật của bạn. 

Cô học viết

Ở trường, sau mỗi ngày học đều có bài tập về nhà. Bài tập đó vô cùng đơn giãn, không cần động não suy nghĩ. Hôi đó, có những bài tập phải làm theo yêu cầu của giáo viên mà không hiểu vì sao phải làm như thế và cảm thấy điều này thật ngớ ngẩn. Rằng là, sách học trong năm học đầu tiên chủ yếu là hai quyển sách Mina no Nihongo 1 & 2. Bài tập về nhà mỗi ngày chỉ mỗi việc chép lại toàn bộ nội dung đã luyện tập theo sách ở trên lớp vào trong tập vở. Cô tự hỏi, “ vì sao trên lớp đã luyện tập xong rồi còn phải chép vao tập vở làm chi nữa”, tuy vậy vẫn phải ngoan ngoãn làm để sáng hôm sau nộp bài cho cô giáo mà không vẫn không có giải đáp cho thắc mắc này. Vì nếu không nộp bài tập thì không được vào học giờ của cô giáo đó vào ngày hôm sau. Một thời gian rất lâu sau khi tốt nghiệp Cô mới nghiệm ra được câu trả lời cho chính mình. Tuy việc chép các mẫu câu trong sách vào tập vở là vô cùng đơn giãn nhưng nó mang lại rất nhiều hiệu quả và kỷ năng. Thứ nhất, bạn muốn chép mẫu câu nào đó vào tập vở, trước hết bạn phải đọc được nó. Tiếp theo, nếu bạn đọc to bằng lời rõ ràng chứ không phải chỉ bằng mắt thôi thì bạn tạo được thói quen và phản xạ khi muốn nói một câu có nghĩa như vậy hoặc nghĩa tương tự. Cuối cùng, bạn viết lại mẫu câu đó vào trong tập vở thì bạn làm quen được với hành văn và luyện chữ viết. Xưa nay người ta chỉ nói “một mũi tên đúng hai đích”, nhưng với phương pháp làm bài tập này thì một mũi tên trúng đến ba đích. Tức là, thao tác chép mẫu câu luyện tập trong sách vào tập giúp bạn luyện được 3 kỹ năng cùng một lúc. Đó là, kỹ năng đọc, kỹ năng nói và kỹ năng viết. Đối với một người học ngoại ngữ, đặc biệt là một người không có khiếu ngoại ngữ như Cô thì còn điều gì tuyệt vời hơn nữa phải không bạn ?

Cô học nói

Học ngoại ngữ, để nói được cần phải có một vốn từ dồi dào, ai cũng bảo thế. Với cô, vốn từ vựng không nhiều như những người khác, chỉ biết đúng những từ vựng có trong sách thôi. Cô thuộc lòng đến mức nhớ rõ từ vựng nào nằm trong bài học số mấy, ở trong cấu trúc ngữ pháp gì tương ứng. Tất nhiên, không phải tự một mình thuộc lòng hết số từ vựng đó. Qua bài khác, nếu gặp từ nào thấy không biết nghĩa có nghĩa là bạn đã quên nó chứ không phải đó là từ mới. Quyển sách này tuyệt vời ở chỗ, được biên soạn chặt chẽ đến mức không bao giờ xuất hiện từ vựng mới trên trời rơi xuống. Mỗi bài sẽ có một danh sách từ mới, nếu từ bạn gặp trong bài đó không có trong danh sách này, nghĩa là bạn đã được học ở các bài trước đó và các cấu trúc ngữ pháp cũng tương tự. Cô rất may mắn gặp được các thầy cô nhiệt tình, tận tụy cho sinh viên tập nói và thuộc từ mới ngay trên lớp. Trong giờ học, không có thời gian để nói chuyên riêng, toàn bộ sinh viên phải tập trung cao độ, với một mẫu câu thì ít nhất phải nói (đọc) trên hai mươi lần. Vì sao ? – Lớp học có 20 bạn, mỗi một mẫu câu, mỗi bạn phải tự đặt ra một câu mới có nghĩa khác với các bạn trước đó, và tuyệt đối không được dùng tự điển, không được dùng từ vựng nằm ngoài sách. Sau mỗi một câu được đặt ra, cả lớp phải đồng thanh đọc câu đó, cứ như thế lặp lại đến 20 lần. Cách dạy này hỗ trợ cô thuộc từ mới rất nhanh và cũng là cơ hội ôn lại từ cũ. Ở trường, tiết cuối của mỗi tuần là giờ tập thuyết trình. Ai đến lượt, phải tự tìm chủ đề để viết về đề tài đó và phát biểu trước lớp. Cái tính e thẹn ít nói của Cô được khắc phục nhiều nhờ những buổi thuyết trình như thế. Cô trở nên dạn dĩ hơn, ít bị hồi hộp hơn khi nói trước đám đông. Học ngoại ngữ, để nói được phải có thói quen phản xạ, suy nghĩ trên ngôn ngữ đó chứ không phải tìm từ để dịch ý muốn nói từ tiếng Việt ra tiếng nước ngoài. Trong hai năm học, cơ hội để cô luyện nói chỉ gói gọn trong giờ học trên lớp với cô giáo. Nhưng điều đó không làm giới hạn việc luyện nói. Cô có người bạn gái học cùng lớp rất thân. Hai bạn thường hay cùng nhau làm bài tập sau giờ học, cùng đạp xe về nhà cùng một đoạn đường hay thỉnh thoảng ngồi nói chuyện tâm sự ở quán café. Hai bạn qui định với nhau, dù trong bối cảnh câu chuyện gì cũng sử dụng tiếng Nhật để nói với nhau. Tất nhiên, với vốn từ vựng và mẫu câu ngữ pháp khiêm tốn đang học trong sách giáo khoa thì không đủ để nói hết được. Cấu trúc ngữ pháp tiếng Nhật nào đã học thì bắt buộc phải sử dụng cấu trúc đó, nếu không có từ vựng cần nói thì xen tiếng Việt vào trong cấu trúc đó. Ngược lại, chỉ biết mỗi từ vựng thôi, cũng xen từ đó vào trong câu tiếng Việt. Thế là, hai bạn sử dụng cái ngôn ngữ nửa nạc nửa mỡ trong đàm thoại của mình. Người ngoài, nếu nghe hai người đang nói chuyện họ sẽ không hiểu hai đứa kia đang nói cái gì, khi thì tiếng Việt, khi thì tiếng Nhật lẫn lộn với nhau, cứ như là hai con điên. Mặc kệ người ngoài nghĩ gì, hai bạn cứ thế nói chuyện bằng ngôn ngữ thập cẩm Nhật + Việt đó trong suốt quá trình đi học tiếng Nhật. Có hôm, về nhà rồi nhưng cần trao đổi gì đó, hai bạn gọi điện thoại cho nhau và câu chuyện trên điện thoại cũng bằng cái ngôn ngữ thập cẩm đó. Chính nhờ vậy, việc luyện nói của Cô và người bạn của mình không bị giới hạn chỉ trên lớp học, được nói nhiều hơn, nếu cộng cả giờ làm bài tập nữa cũng kha khá thời gian tiếp xúc với tiếng Nhật. Người ta thường bảo, học ngoại ngữ phải có môi trường. Đúng vậy, môi trường ở bản xứ là tuyệt vời nhất, nhưng không có nghĩa là duy nhất. Môi trường do chính mình tạo ra. Cô và người bạn đã tự tạo môi trường học, luyện tập nói tiếng Nhật là thế.

Cô học nghe

Cái thuở Cô học tiếng Nhật, chưa có internet như bây giờ. Cô chỉ có luyện nghe qua băng cassette mà thôi. Cô nghe đi nghe lại và cố gắng sửa những âm mà mình nói thấy khác với người Nhật. Trường có cách dạy nghe là, trên lớp sẽ nghe đoạn băng và trả lời câu hỏi, sau đó các bạn mang theo băng cassette trắng, cô giáo copy nội dung đoạn hội thoại đã nghe trên lớp vào băng này, sinh viên mang về nhà nghe và ghi lại nội dung toàn bộ đoạn hội thoại đó vào tập vở. Học nghe, đơn giãn lắm. Chỉ cần ghi trọn nội dung bài nghe vào tập vở là bạn đạt điểm 10 rồi. Thời nay, internet phủ sóng khắp toàn bộ gia đình khu vực thành thị, cho dù không ở nước Nhật bạn vẫn có thể nghe tin tức, thời sự, phim truyền hình, các chương trình giải trí qua internet. Cô tự đặt cho mình một qui định, mỗi ngày phải xem TV Nhật (qua internet) 40-50 phút. Mỗi ngày đi làm về, Cô mở máy tính, tìm chương trình truyền hình yêu thích để xem. Nếu không có thời gian để xem hết chương trình cũng để chương trình đó chạy, cô vừa làm việc nhà, nấu ăn … vừa nghe tiếng Nhật phát ra từ máy vi tính. Người Việt có câu nói “ trăm hay không bằng tay quen”. Đúng vậy, ngoại ngữ không phải là ngôn ngữ mẹ đẻ, cho dù có giỏi đến mấy đi nữa mà không luyện tập thường xuyên cũng bị mất dần phản xạ và khả năng nghe nói sẽ bớt phần lưu loát. Đến hôm nay Cô vẫn tiếp tục luyện tập nghe mỗi ngày cho dù đã ra trường và đang làm việc bằng tiếng Nhật hơn 10 năm. Tiếng Nhật khó mà dễ. Mỗi ngoại ngữ có cái khó riêng. Tuy không thành công trong tiếng Anh, nhưng cô đã đạt được trình độ tiếng Nhật như cô mong đợi.

Đối với cô tiếng Nhật là gì ?

Việc nắm bắt qui tắc dấu nhấn trong tiếng Việt vào tiếng Nhật giúp Cô nhớ và phát âm tiếng Nhật dễ dàng. Với Cô, sự khích lệ lớn nhất cho việc học đó chính là phát âm. Phát âm đúng, đối phương sẽ hiểu được mình muốn nói ý gì. Truyền đạt được một ý, sẽ muốn nói thêm ý thứ hai, thứ ba và cứ thế nó khích lệ chính mình cố gắng hơn, hăng say hơn để nói được nhiều hơn, nói như nói tiếng mẹ đẻ. Cô nuôi ước mơ truyền đạt qui tắc dấu nhấn này cho những bạn đang học tiếng Nhật, gặp khó khăn trong phát âm và cảm thấy bối rối không biết nhấn ở âm nào trong từ đó. Cô bây giờ tự hào giới thiệu về mình, tiếng Nhật là sở thích, là chuyên môn, là kỷ năng.

3. Cô làm nghề gì ?

Nghề của Cô bây giờ là “Biên – phiên dịch tiếng Nhật tự do”. Ở nước ngoài, “freelancer” được gọi là nghề, tuy nhiên ở Việt nam thì xem ra vẫn còn hơi mới lạ. Người ta hỏi Cô làm nghề gì, Cô trả lời là “freelancer” và ngay lập tức nhận được phản ứng vô cùng ngạc nhiên với hai mắt to tròn không hiểu freelancer là làm gì ? của đối phương. Tự do ở đây có nghĩa là không làm việc cho một công ty hay tổ chức nào cố định. Công ty hoặc cá nhân cần sự hỗ trợ về ngôn ngữ cho việc đàm phán kinh doanh, hội thảo, huấn luyện … sẽ nhờ người phiên dịch tự do hỗ trợ và công việc của người phiên dịch này kết thúc khi chương trình kết thúc. Thời gian hợp tác có thể là vài tiếng, nửa ngày, một ngày hoặc nhiều ngày tùy theo nội dung chương trình. Người làm công việc tự do, tự sắp xếp lịch làm việc của mình cũng như tự tìm kiếm khách hàng để đảm bảo thu nhập. Họ cần nỗ lực cao, làm việc chuyên nghiệp, giữ chất lượng truyền đạt nội dung cần chuyển tải ngôn ngữ để đảm bảo buổi làm việc đó của khách hàng có hiệu quả.

4. Cô đã trải qua những công việc gì ?

Công việc đầu tiên

Kết thúc khóa học ở trường tiếng Nhật, Cô được nhận vào làm trong một công ty may nhỏ của Nhật, họ có xưởng may hợp tác với đối tác Việt Nam tại Gò Vấp, thành phố HCM. Lần đầu tiên đi làm, với vai trò ban đầu là Biên dịch tài liệu kỷ thuật may, phiên dịch cho chuyên gia kỷ thuật. Lần đầu tiên làm công việc phiên dịch, và những công việc khác chưa từng được học trong trường đại học với nhiều lo lắng. Sau đó, đảm đương tất cả công việc liên quan từ khi làm mẫu, theo dõi nguyên vật liệu, kế hoạch sản xuất, đến khi hàng xuất đi Nhật. Người xưa nói đúng, “ Nghề chọn người chứ không phải người chọn nghề”, đó là một cái duyên. Trước đó, Cô tự hào mình là người đầu tiên trong lớp trúng tuyển phỏng vấn. Hồi đó, công ty cất công ra Huế để nói chuyện với tất cả các bạn trong lớp, họ chọn hai người vào tham quan xưởng và phỏng vấn vòng hai, và mình đã được chọn. Khác với khi tốt nghiệp đại học, không biết nộp đơn xin việc làm ở đâu ? có việc gì cho mình làm không ? thì lần này, có ngay việc làm trước ngày kết thúc khóa học. Mọi việc xem ra rất suôn sẻ. Khi nào có cuộc họp quan trọng, sẽ có một chị ở công ty thương mại phụ trách dịch họp, Cô chỉ ngồi nghe. – Vì sao có công ty thương mại ở đây ? Theo truyền thống kinh doanh của người Nhật, các công ty nhỏ sẽ nhờ công ty thương mại đứng ra ký kết với nhà cung cấp nguyên vật liệu, nhà gia công và trả phí cho công ty thương mại đó. Thông thường, công ty thương mại này là tập đoàn lớn, có uy tín. Có họ đứng tên trên hợp đồng mua bán thì việc mua hàng sẽ trở nên dễ dàng, đặc biệt là mua hàng ở nước ngoài. Nhà cung cấp ở nước ngoài, rất không an tâm về việc thu hồi tiền sau khi bán hàng cho công ty nhỏ, vì họ không đánh giá được khả năng thanh toán của người mua hàng. Nếu yêu cầu trả tiền trước, giao hàng sau, thì ngược lại người mua sẽ lo không biết người bán có thực hiện lời hứa giao hàng hàng sau khi trả tiền hay không ? Chính vì vậy, công ty thương mại lớn sẽ đứng ở giữa, ký hợp đồng và chịu trách nhiệm thanh toán cho nhà cung cấp trước, và sẽ lấy lại tiền từ người đặt mua cộng thêm một khoản phí tương ứng. Nên đây gọi là hợp đồng mua bán ba bên. Rất tiện lợi cho những công ty nhỏ giao thương với đối tác nước ngoài.- Rồi một ngày đẹp trời, Cô được giao nhiệm vụ dịch họp ba bên thay cho chị phiên dịch trước đây. Lúc ấy, Cô chỉ biết làm theo chỉ thị thôi chứ không hiểu vì sao. Sau này, người cấp trên nói cho Cô biết rằng bác ấy thích mình dịch hơn chị ấy. Bác là người làm việc lâu năm ở nước ngoài, hơn 10 năm ở Việt Nam. Trong suốt quá trình đó, bác luôn cần người phiên dịch để giúp bác làm việc với đối tác ở Việt Nam và các nước khác. Bác không hiểu tiếng Việt, nhưng bác biết cách nhìn người nào có khả năng chuyển tải ngôn ngữ tốt. Bác lộ cho mình biết cách nhìn của bác là “ nhìn vào biểu cảm trên gương mặt của đối tác (người nghe) sẽ biết được người phiên dịch đó làm tốt hay không”. Sự tập trung truyền tải đúng chính xác ý, cảm xúc và hợp ngữ cảnh của người nói, không đưa thêm ý kiến cá nhân của mình vào là yêu cầu đầu tiên đối với người làm công việc phiên dịch. Đây cũng chính là đạo đức nghề nghiệp. Tất nhiên, trau dồi kỹ năng, năng lực tiếng Nhật và tiếng Việt để có thể chuyển tải được tốt hơn, và nâng cao chất lượng dịch là điều không thể thiếu.

Công việc thứ hai

Từ khi vào Sài Gòn đến giờ, Cô chỉ biết mỗi con đường từ nhà đến chỗ làm. Gần như rất ít giao lưu với bạn bè vì công việc ở xưởng thường kết thúc lúc 18:30 -19:00, đoạn đường từ Gò Vấp vào trung tâm cũng không gần, Cô chạy xe máy không giỏi nên sau giờ làm là chạy thẳng về nhà luôn. Cô nhận ra rằng Cô rất nhớ ánh sáng của đô thị. Thế là, Cô xin thôi việc để tìm việc mới ở gần trung tâm thành phố, và Cô thỏa được ước mơ làm việc ngay tại tòa nhà nhiều năm (cho đến bây giờ) được tôn vinh là tòa nhà văn phòng đẹp nhất. Công việc thứ hai, vẫn tiếp tục việc Biên – phiên dịch, nhưng trong lĩnh vực IT. Nghe nói về IT đã lâu, bây giờ Cô mới thực sự được biết IT là gì ? Công việc mới của cô, biên dịch nhiều hơn là phiên dịch. Biên dịch tài liệu kỷ thuật, tài liệu mô tả chương trình để các bạn SE làm ra sản phẩm theo yêu cầu. Tiếp xúc với công việc này làm Cô suy nghĩ nhiều về câu nói của người xưa “ Một nghề cho chín hơn chín mười nghề “, ý nói là làm nghề thì phải tập trung rèn luyện kỷ năng và nâng cao tay nghề, không lang bang qua việc khác. Theo Cô nghĩ, câu nói này không còn phù hợp lắm với thời đại ngày nay. Ví như công việc của bạn SE, không đơn thuần là một người chuyên viết các câu lệnh để làm ra một màn hình (giao diện). Bạn ấy phải nâng cao kỷ năng lập trình, và phải là người có suy nghĩ mang tính logic để các màn hình liên kết được với nhau. Ngoài ra, mỗi một đơn hàng là một lĩnh vực khác nhau từ kế toán, quản lý sản xuất, quản lý bán hàng … đòi hỏi bạn ấy phải hiểu về các lĩnh vực ngoài IT nữa mới có thể nắm bắt được yêu cầu của người đặt hàng, và không tạo ra một sản phẩm chỉ để làm thỏa sự tự mãn của bạn ấy. Sản phẩm ấy không những có logic mà còn làm thỏa ước muốn của người đặt hàng. Các bạn SE (system engineer) bảo với Cô là công việc này chán lắm chị, chỉ có mỗi coding và programming thôi. Bạn ấy chưa hiểu hết giá trị công việc của bạn. Bạn ấy là người tái hiện giấc mơ của người đặt hàng thành hiện thực. Có thể nói, bạn ấy đang làm công việc “chín một nghề, hiểu nhiều nghề”. Đó là những con người có khả năng tuyệt vời, sản xuất ra những sản phẩm tuyệt vời.

Công việc thứ ba

Làm việc tại một ngân hàng Nhật. Đó cũng là ước mơ khi cô còn là học sinh cấp ba, mong muốn trở thành nhân viên ngân hàng dù không hiểu cụ thể sẽ làm những công việc như thế nào. Với cô, không những chỉ đạt được giấc mơ khi còn bé mà còn là một trải nghiệm tuyệt vời. Một môi trường giúp bạn hiểu biết về nhiều lĩnh vực kinh tế khác nhau. Lần đầu tiên làm công việc liên quan đến khách hàng trực tiếp, cần cẩn trọng trong giao tiếp, đặc biệt là lời nói. Bởi vì, người đến giao dịch là khách hàng đến sử dụng dịch vụ, là những người mang lại doanh lợi cho ngân hàng và họ là Thượng đế. Ngân hàng không phải đơn thuần chỉ là nơi để ai cần tiền đến xin vay như suy nghĩ thông thường, mà có rất nhiều sản phẩm khác nữa như thanh toán quốc tế, bảo lãnh thanh toán, giao ước tỉ giá tương lai v.v…những dịch vụ dành cho doanh nghiệp. Ở đây mang lại cho cô kinh nghiệm về giao tiếp, dịch vụ và hơn tất cả là kiến thức kinh tế trong các ngành khác nhau. Cô vẫn rất yêu mến công việc ngân hàng chứ không chỉ dừng lại ở giấc mơ. Khi đó, Cô không thể tưởng tượng được, nó quí giá như thế nào, nó thật sự cần thiết như thế nào cho công việc của Cô bây giờ. Cô có một yếu điểm là không làm được công việc của một người sale (kinh doanh) vì nhiều nguyên nhân, trong đó lớn nhất là thiếu sự đon đả miệng mồm và thêm một chút “nhiều chuyện”. Nên Cô buộc phải rời xa công việc của giấc mơ ngày còn bé.

Công việc thứ tư

Rời ngân hàng, cô đến làm cho một công ty mỹ phẩm của Nhật. Công việc cầu nối với công ty Mẹ cũng rất hay. Một cơ hội tốt để hiểu thêm về cơ cấu tổ chức và quản lý doanh nghiệp mà không phải ai cũng có. Người đi làm việc ở công ty, chủ yếu tập trung vào một chuyên môn nào đó thôi, rất hiếm có cơ hội để biết thêm về công việc của bộ phận khác ngoài việc chuyên môn được giao. Cô xem sự may mắn này như một báu vật của cuộc đời. Sau nhiều năm, Cô làm lại công việc của một người phiên dịch, tuy không thường xuyên, nhưng nó được nâng cao kỹ năng lên rất nhiều, đó là phiên dịch đồng thời. Những buổi họp cấp manager, hoặc họp thảo luận ý tưởng cho một chương trình nào đó, có rất nhiều điều cần nói nhưng thời gian thì có hạn. Cho nên cần phải dịch đồng thời để đảm bảo thời gian cuộc họp. Là công ty mỹ phẩm, khách hàng của họ là những người phụ nữ yêu thích cái đẹp, thích làm đẹp và am hiểu về thời trang. Mỹ phẩm, đặc biệt sản phẩm trang điểm cũng là một phần không thể thiếu thời trang. Và ý thức về làm đẹp, tìm hiểu về sự hài hòa trong làm đẹp từ từ ngấm vào Cô hồi nào không hay. Điều cần thức tỉnh về quan niệm làm đẹp (trang điểm) trước hết là, đừng bao giờ nghĩ rằng trang điểm theo nghĩa hóa trang tức là thoa son phấn lên mặt. Trang điểm ở đây là tô điểm để gợi nên vẻ đẹp vốn có trên gương mặt, thần thái và tính cách của mỗi một người. Đúng rồi, tô điểm thôi mà đủ sức mạnh để làm thay đổi cả sắc thái biểu cảm của bạn, thật là tuyệt diệu phải không ? Cho nên, cùng một màu son mà khi thoa lên thấy có người trông đẹp hơn, có người trông hơi kỳ kỳ. Thế nhưng, các chị em phụ nữ thường quan niệm son môi phải là màu thật đỏ, sử dụng màu đỏ đậm thoa lên môi mà không quan tâm đến trang phục, tính cách của bạn hay nơi bạn sẽ đến có hợp hay không. Bạn là bạn, bạn có vẻ đẹp riêng, sắc da riêng và tính cách riêng. Hãy thử và tìm thấy màu son phù hợp với cảm xúc và cá tính của mình bạn nhé. (trừ trường hợp, hôm đó bạn muốn thể hiện một nhân vật khác với chính bạn hiện tại) Phấn trang điểm không phải là sản phẩm chỉ để thoa lên cho da trắng hơn, che bớt các khuyết điểm trên làn da. Trong phấn trang điểm thường có thành phần làm từ ngọc trai, có khả năng bắt ánh sáng và phản xạ tốt, giúp cho gương mặt và sắc thái bạn lung linh hơn theo từng tia sáng rọi vào. Màu làn da trần không làm được nhưng màu phấn sẽ làm cho gương mặt bạn thon gọn, có chiều sâu và hấp dẫn ánh nhìn từ những người xung quanh. Phấn gián tiếp che khuyết điểm và trực tiếp tôn vẻ đẹp của bạn lên trong con mắt của người đối diện. Đó không chỉ là nghệ thuật làm đẹp mà còn là ngôn ngữ của lịch sự giao tiếp. Chắc hẳn ai cũng thấy thiện cảm với người phụ nữ có sự chăm sóc trước khi ra ngoài, trước khi gặp gỡ bạn bè hay đối tác. Sự chăm sóc này nói lên sự tôn trọng người mà bạn sẽ gặp hôm đó. Thay vào gương mặt mộc với biểu cảm của sự mệt mỏi, không có tinh thần làm việc bằng một gương mặt tươi vui, xinh đẹp nói với người đối diện rằng “tôi đã sẵn sàng lắng nghe bạn” thì chắc chắn đối phương cũng muốn được nói chuyện, hợp tác làm việc với bạn ngay. Cho dù hôm đó bạn cảm thấy bực mình, không vui vì một sự cố hay vấn đề gì đó, nhưng đối tác của bạn, đặc biệt là khách hàng của bạn, họ không có lý do gì phải chịu đựng sự không vui hôm đó của bạn, họ cần sự thoải mái cho công việc của họ được thông suốt. Một người chuyên nghiệp, sẽ không bao giờ để xen lẫn cảm xúc không vui của mình lúc đó làm ảnh hưởng đến công việc của người đối diện. Và lúc đó, trang điểm sẽ phát huy hết khả năng giúp bạn nén lại sự mệt mỏi vào bên trong và biểu cảm ra tình thần sẵn sàng cho công việc trên gương mặt xinh đẹp của bạn. Là công ty mỹ phẩm, dịch vụ khách hàng vô cùng quan trọng. Họ là nơi truyền tải thông điệp về thời trang, cái đẹp và không thể không nói đến cung cách phục vụ hơn cả mong đợi, sự nhiệt tình, ấm áp từ trái tim – tiếng Nhật gọi là Omotenashi. Xin nói một vài nét về cung cách phục vụ theo kiểu Omotenashi. Có một lần Cô được mời ăn trưa ở một quán Sushi ở Nhật. Thực đơn đã được chọn sẵn theo course, bạn chỉ ngồi vào bàn và nhà hàng sẽ phục vụ đến món cuối cùng. Các món được dọn lên theo trình tự, khách ăn hết món 1 mới phục vụ món tiếp theo. Không phải khách hàng nào đến đây chỉ để thưởng thức món ăn, đây cũng là nơi họ nói chuyện và bàn thảo công việc nên thời gian dùng món này có thể sẽ dài hơn khi dùng bữa thông thường. Hôm đó cô có nhiệm vụ làm phiên dịch, cần nói nhiều và dùng hết một món lâu hơn so với những người khác trong đoàn. Người phụ vụ quán thấy Cô dùng chưa hết, họ tạm bưng món mới ra ngoài và lát sau quay trở lại đúng lúc Cô vừa dùng xong , trên tay chỉ là món đó dành cho Cô. Điều làm Cô vô cùng ngạc nhiên là, nếu đó là không gian mở thì rất dễ hiểu vì nhân viên nhà hàng có thể quan sát được. Nhưng, hôm đó, bàn của Cô ở trong phòng riêng. Làm sao người ta có thể biết được khi nào khách hàng dùng xong để lên món tiếp theo ? Người phục vụ quan sát và để ý, khoảng bao lâu sau khi dọn món đó thì khách hàng sẽ dùng xong. Họ rất tâm lý, không để nhiều món trước mặt để gây áp lực cho khách hàng, để khách có thể từ từ thưởng thức từng món ăn. Omotenashi là gì ? dịch đơn giãn nghĩa là cung cách phục vụ bằng sự nhiệt tình, nồng ấm. Nhưng để làm được điều này, tất cả đều xuất phát từ tấm lòng – trái tim với một tinh thần luôn đặt mình vào vị trí của đối phương và hiểu tâm lý của họ cần gì đúng lúc đó. Phục vụ thôi thì ai cũng làm được vì đó đơn thuần là qui cách và hình thức, tuy nhiên phục vụ đem lại sự cảm động và hài lòng trên cả mong đợi thì cần luôn luôn quan sát một cách tỉ mỉ, quan tâm thật lòng và đặt mình vào vị trí của đối phương mới làm được. Một khi tấm lòng bạn luôn ở trong trạng thái nhìn về đối phương và suy nghĩa cho đối phương, khi đó tất cả mọi sự sẽ diễn ra rất tự nhiên, không gượng ép và sẽ tỏa hương. Cái mùi hương mà người xưa hay nói “Hữu xạ tự nhiên hương”.

Công việc cuối cùng

Cô tự nghĩ, phải chăng đây là công việc cuối cùng ? Cuộc đời còn dài, có thể còn nhiều đổi thay, biết đâu đây là công việc cuối cùng ở thời điểm hiện tại. Vốn là người thích sự bình an, ổn định. Cô đã từng nghĩ công việc thứ tư là công việc cuối cùng, không muốn bay nhảy nữa. Rồi cách đây hơn hai năm, khoảng tháng 2 năm 2015, Cô đã chọn đi trên một con đường mới, điều mà trước đây Cô chưa từng nghĩ đến. Có những việc đôi khi nằm ngoài mọi dự định của chính bản thân. Công việc hiện tại cũng như những công việc trước nay dường như là yếu tố định mệnh nhiều hơn ý chí của Cô. Có cái gì ở đâu đó kết nối chuỗi các sự kiện lại với nhau và tạo nên công việc hiện tại. Freelance Japanese interpreter – Phiên dịch tiếng Nhật tự do Một công việc tưởng chừng như vô cùng đơn giãn, không cần phải suy nghĩ hay động não gì hết, chỉ cần chuyển từ ngôn ngữ tiếng Nhật qua tiếng Việt (và ngược lại). Trước đây, chính Cô giữa chừng đã đã từ chối công việc này để chọn công việc Cô mơ ước từ nhỏ là trở thành nhân viên ngân hàng; và, công việc cầu nối giữa công ty mẹ ở Nhật với công ty con tại Việt Nam,vừa được sử dụng tiếng Nhật là thế mạnh của Cô, vừa được làm việc với tất cả các phòng ban trong công ty và hiểu về cơ cấu tổ chức, tính chất công việc của mỗi phòng ban. Công việc hiện tại có khác với khi Cô còn là nhân viên phiên dịch trong công ty ? – Vâng, khác nhiều nhiều lắm. Sao lại thế, thì cũng là việc chuyển từ ngôn ngữ này qua ngôn ngữ khác thôi mà ? – Đúng là chuyển ngữ, nhưng cần sự hiểu biết và có kiến thức về ngành nghề đó mới có thể dịch được. Khi nhận được công việc ở một ngành nghề Cô chưa biết, đầu tiên cô phải tìm hiểu về nghành đó, học các từ vựng chuyên ngành của ngành đó trên tiếng Việt. Bởi vì, lần đầu mới tiếp xúc, thậm chí cũng không hiểu cả tiếng Việt của chuyên ngành đó. Sau đó, tìm kiếm từ vựng tiếng Nhật chuyên ngành tương ứng. Người làm phiên dịch, có làm công việc nghiệp vụ đâu, vì sao cần hiểu về chuyên ngành ? – Bản thân người dịch không hiểu chuyên ngành thì, nếu có dịch, chính họ cũng không hiểu họ đang nói gì, thì làm sao người nghe có thể hiểu được nội dung mà người dịch truyền đạt lại. Không cần hiểu sâu, nhưng tối thiểu phải hiểu các khái niệm để phục vụ cho việc nắm bắt và truyền thông tin của người nói. Phức tạp thế, sao Cô lại chọn nghề này ? Dường như, quá trình Cô làm việc và những kiến thức cũng như kinh nghiệm trước đây là bước đệm cho công việc này. Một nghề thật đặc biệt vì “Chín một nghề, hiểu nhiều nghề”. Cô cần nâng cao, trau dồi kỹ năng dịch thuật đi kèm với việc học hỏi về các ngành khác. Điều đó không có nghĩa, ngành nào Cô cũng biết. Đây chính là cơ hội mà không phải ai cũng có, cơ hội được biết nhiều lĩnh vực khác nhau, được thỏa mãn cái trí tò mò nhiều chuyện của Cô. Cô có sở trường là những công việc cô đã trải qua, và, sở đoản về kỷ thuật máy móc … Cô biết nói không với những công việc mà Cô hoàn toàn không hiểu gì về nó. Công việc này có yêu cầu gì đặc biệt không ? – Có. Đó là giữ bí mật tất những gì liên quan đến các buổi làm việc mà Cô được tham gia, đó là không được phép đưa ý kiến của bản thân vào trong lời dịch, chuyển lời đúng chính xác nội dung, hơn nữa phải hiểu văn hóa mới truyền tải đúng ngữ cảnh. Đó cũng là đạo đức nghề nghiệp. Quả thật, con đường đến với công việc này như là định mệnh của đời Cô. Có những lúc Cô đã muốn chạy trốn nó để được chính mình tự sắp xếp công việc từ khi nhận nhiệm vụ, lên kế hoạch cho đến khi ra kết quả, không là người chuyển lời giúp nữa. Thế nhưng, với tính cách luôn giữ đúng bí mật của người khác, thích giúp đỡ những người xung quanh nên tạo hóa đã tạo ra công việc này cho Cô chăng ? Bây giờ, chính Cô chọn công việc làm người đứng giữa hỗ trợ cho hai con người không biết ngôn ngữ của nhau và muốn được hợp tác kinh doanh với nhau. Làm người chuyển lời giúp. Cách chuyển lời, cách chọn lời và biểu cảm của Cô là yếu tố quyết định quan trọng cho hai con người đó đưa ra quyết định xem họ có muốn hợp tác kinh doanh với người kia không. Khi đứng dịch hội thảo, tinh thần và cảm xúc của Cô dâng trào lên cùng với người thuyết trình. Khi thì nhẹ nhàng uyển chuyển, khi thì giọng sắc lại với lời lẽ thật mạnh khí thế, khi thì cất cao tiếng cười vang… Cô cảm thấy thật vui trong lòng sau mỗi lần thấy hai bên quyết định đi đến hợp tác với nhau, hay sau mỗi buổi hội thảo, học viên đến gặp riêng và có lời khen “chị dịch hay quá, cứ như chị là người thuyết trình ấy”. Món quà thật nhỏ mà thật lớn, niềm hạnh phúc tuyệt vời dành cho Cô. Và, có một điều duy nhất mà những công việc trước đây không có được. Cái duyên gặp gỡ với rất nhiều người đến từ nhiều vùng miền, nền văn hóa và nghề nghiệp khác nhau. Tuy chỉ mới một đôi lần gặp và làm việc, chưa đủ thời gian để xóa tan khoảng cách ban đầu, cũng đủ để cảm thấy sự lưu luyến khi chia tay. Cô tự nghĩ, có lẽ đây là cái duyên trời định, Cô sinh ra để làm công việc này ? Cho dù “ Nghề chọn người, hay, người chọn nghề” đi nữa, Cô thường nói “ Vạn sự tự thân”. Tự bản thân tìm hiểu, quan sát và nghiên cứu thì tất cả mọi thứ sẽ được đúc kết thành kinh nghiệm của chính mình, có chờ đợi bao lâu đi nữa cái gì không phải của mình sẽ mãi mãi không thuộc về mình. Người Nhật thường hay dùng từ 盗む(nghĩa đen là ăn cắp, nghĩa bóng là học lóm) khi nói về việc học hỏi. Khi xin làm đệ tử để học nghề, họ nói với sư phụ là thầy cho em vào học lóm nghề của thầy. Ngược lại, người nghệ nhân cũng thường bảo người học việc (học nghề) là hãy nhìn mà học lóm nha. Phải tự mình học bắt chước để biến cái mình muốn học thành kỷ năng của mình chứ không có ai khác luyện tập giúp mình được. Xin được mượn lời, cũng là tựa đề cuốn sách của cố tác giả Watanabe Kazuko, có tên “置かれた 場所で咲きなさい(渡辺和子)(tạm dịch: Hãy nở hoa nơi được ươm mầm)” để thay cho lời kết về cách suy nghĩ về công việc và niềm vui. Bà Watanabe Kazuko đã từng nói rằng “人はど んな境遇も輝ける。どうしても咲けない時は下へ下へと根を伸ばす。辛い日々も笑える 日につながっているのです。- Con người có thể tỏa sáng trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Khi hoa cố gắng bao nhiêu nữa cũng không nở được, khi đó rễ sẽ vươn xuống sâu, xuống sâu hơn. Những này vất vả khó nhọc cũng sẽ kết nối đến một ngày với nụ cười tươi.” Dù là làm nghề gì, dù chỉ một chút thoáng qua, cũng cần nở hoa trên đất đó. Cô bắt đầu bước vào con đường mới khi tuổi không còn trẻ, không có nhiều thời gian để làm thử hay làm cái gì đó lại từ đầu. Giờ đây, không chỉ đơn thuần là lúc Cô vận dụng những kinh nghiệm đã rèn luyện cho bản thân trong quá khứ để làm công việc mới, bên cạnh đó còn nhiều ngày vất vả khó nhọc phía trước cần phải vượt qua, nhưng cô vững tin rằng một ngày nào đó Cô cũng được tỏa sáng. Bởi vì “自分が変われば、花開く - bản thân mình thay đổi, hoa sẽ mở ra (Watanabe Kazuko).” Note : (Watanabe Kazuko - Bà bước vào con đường nữ tu sỹ từ năm 36 tuổi, có 27 năm là hiệu trưởng trường Đại học Nữ Seishin Notre Dame ở Okayama, Nhật Bản. Bà đã cống hiến trọn đời, cho đến gần giây phút cuối của cuộc đời trên bục giảng đường)

Close
Sản phẩm
Đơn giá
Số lượng
Thành tiền
Thành tiền:
backtop